mỹ mãn đệ nhất thiên hạ
*Mãn Hán toàn tịch: còn gọi là Tiệc triều đình Hán Thanh, là một trong những đợt tiệc lớn nhất do vua Khang Hy tổ chức được ghi chép trong lịch sử Trung Hoa. Đợt tiệc này bao gồm 108 món độc đáo từ nhà Thanh và văn hóa người Hán.
Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ Thể loại Linh Vũ Thiên Hạ. Lượt xem : 995892. Tối Cường Thăng Cấp Hệ Thống. Lượt xem : 872521 kiếm hiệp, truyện teen, tiểu thuyết ngôn tình nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị di động và máy tính bảng..
Yêu tinh Mỹ Mãn đệ nhất Thiên Hạ Danh môn độc sủng Chi bằng tạm ở cùng nhau Chi bằng tạm ở cùng nhau là một bộ truyện đơn giản kể về quá trình tiểu đồ cổ đem tiểu bình hoa về nhà yêu thương và chở che dưới bàn tay của mình. Nam chính Lục Lập Phong tựa như biệt danh "tiểu đồ cổ" mà Diêu Tinh Thần đặt cho anh.
Cung Tuyết Thiến phân phó, nàng cũng đang muốn nhìn bộ dáng mỹ nam đệ nhất thiên hạ trông như thế nào? "Dạ, tiểu thư, chậm một chút." Tiểu Vân lấy tay đỡ nàng đi về hướng đại sảnh.
Mỹ Mãn đệ nhất thiên hạ - An Tư Nguyên. nhannt81, 30/9/13. Trả lời: 0 Đọc: 915. nhannt81 30/9/13. Ốc sên chạy - Điệp Chí Linh. nhannt81, 30/9/13. (Văn học mạng hay nhất Trung Quốc 1999) - Thái Trí Hằng Er Sucht Sie Wo Bist Du. Bạn đang đọc truyện Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ của tác giả An Tư Nguyên trên website đọc truyện online. Xem ra em thực sự rất muốn ly hôn “Ừm…”. Tiếng rên khe khẽ đầy mệt mỏi phát ra từ cổ họng anh. Ánh đèn vàng mờ ảo chiếu vào khuôn mặt anh khi ngủ. Đôi lông mày nhíu lại, chiếc cằm lún phún đầy những sợi râu mới mọc, lần nào cũng chọc vào người khiến cô thấy tê tê và rất thích thú. Vầng trán anh lấm tấm mồ hôi. Cô đưa tay ra, bàn tay không quá tuyệt đẹp nghịch ngợm đùa giỡn trên vầng trán, chiếc mũi… rồi dần dần tiến xuống phía dưới, sau đó chợt dừng lại trên khuôn ngực đẫm ướt mồ hôi. Cảm giác được hơi thở của anh, cô bỗng cười đầy phấn khích. Cô đặt một nụ hôn lên ngực anh, chiếc lưỡi ướt át như đang chơi trò đuổi bắt, thoắt ẩn thoắt hiện kiếm tìm cảm giác. Cô từ từ nhắm mắt lại, bàn tay còn lại nhẹ nhàng thám hiểm xuống phía dưới. Nghe thấy tiếng anh rên lên, cô càng cảm thấy mãn nguyện. Bỗng nhiên tóc phía sau tai cô xoà xuống, cô đang định đưa tay vén mái tóc phiền phức lên thì một bàn tay khác đã vén giúp cô. Cô ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt đang nhìn mình đầy ham muốn, chẳng khác nào một chú báo vừa bừng tỉnh, từ tốn nhìn vào “con mồi” không biết tự lượng sức mình. “Hi…”. Tiếng cười đầy hứng thú phát ra từ đôi môi hoàn mĩ đó. Bàn tay vuốt mái tóc hơi “mạnh bạo” khiến cô không thể không dịch chuyển lên phía trên. Sau khi bỏ tay ra, anh quay lại chiếm lĩnh người phụ nữ trước mặt. Mũi anh lướt nhẹ trên mặt cô, lưỡi đùa nghịch trên tai, trên má cô, rồi dần dần di chuyển xuống chiếc cổ ngọc ngà. Lúc cảm xúc lên đến đỉnh điểm, anh đè chặt bàn tay cô trên gối, tay anh đan lấy tay cô. Bỗng nhiên mày anh nhíu lại, đôi mắt cũng theo đó mà trợn lên, tựa như phát hiện ra điều gì đó. Hai cánh môi mím chặt bỗng mở ra, anh nhẹ nhàng hỏi “Nhẫn cưới em để đâu rồi?”. “Bỏ ra rồi”. Câu trả lời đó khiến không khí nóng bỏng nãy giờ đột ngột trở nên giá băng. Anh nhỏm người dậy, ngồi bên mép giường, đưa tay bật đèn, úp mặt vào tay trong giây lát, sau đó ngẩng lên, thốt ra một câu châm chọc “Xem ra em thực sự rất muốn li hôn”. Biểu hiện lúc này của cô nhìn giống muốn li hôn sao? Từng hành động, lời nói, biểu cảm rõ ràng là đang mong muốn cứu vãn mọi thứ. “Anh hứa sẽ giải thoát cho em, ngủ đi!” Có phải bất cứ cuộc hôn nhân thất bại nào cũng như thế này lúc bắt đầu thì oanh oanh liệt liệt, thề non hẹn biển, khi kết thúc thì thầm lặng, quyết đoán, gọn gàng đến vậy? Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Duyên Trời Định An Tư Nguyên Scandal Đình Đám An Tư Nguyên Giang Hồ Kỳ Cục An Tư Nguyên Mê Trước Cưới Sau An Tư Nguyên Phồn Hoa Rực Rỡ An Tư Nguyên Cánh Đồng Bồ Công Anh thienbinhzin
Cô nhìn số điện thoại lạ hiển thị trên màn hình, lưỡng lự quay sang nhìn mẫu thân đại nhân. “Nghe đi!”. Con gái do đích thân bà mang nặng đẻ đau, bà không hiểu cô thì còn ai hiểu nữa. Ánh mắt lưỡng lự, thiếu tự tin đó khó mà qua được con mắt tinh tường của bà. Tiếp tục đọc → Nhiều lúc một số chuyện trên thế gian này xảy ra quá trùng hợp! Vào buổi chiều đúng hôm Giả đại lão gia ghé thăm Giả Thiên Hạ, phòng làm việc của Đinh Mỹ Mãn cũng nghênh tiếp một vị khách khiến cô vô cùng kinh ngạc, kinh ngạc tới mức suýt rớt cả hàm!!! Tiếp tục đọc → “Bố đến đây có việc gì?”. Một cảm giác không lành tràn tới, lông mày Giả Thiên Hạ nhíu chặt lại. “Con dâu của ta… à, là trước đây thôi… Ý ta muốn nói là con dâu cũ của ta đã lên báo”. Giả đại lão gia không sợ chết, muốn đùa với “hổ dữ”, tuy rằng tin không quá nóng nhưng ông vẫn vui sướng ve vẩy tờ báo trong tay, liếc mắt nhìn chiếc xe đẩy chất đầy báo rồi nói “Lượng phát hành của tờ báo này lớn lắm, anh muốn một tay che trời, giấu nhẹm sự việc này cũng khó.” Tiếp tục đọc → Rõ ràng cảm nhận được có phóng viên bám đuổi phía sau nhưng Lăng Gia Khang chẳng hề e sợ. Anh xuống xe, đi vòng qua phía bên kia mở cửa cho Mỹ Mãn. Anh “hồn nhiên” nắm tay cô rồi cả hai cùng tiến vào nhà hàng Ý ở gần đó. Những hành động thân mật, tình tứ như vậy trong mắt của người khác đích thị là của một đôi tình nhân đang yêu nhau say đắm. Tiếp tục đọc → Khi vừa bước vào quán, ngay lập tức Mỹ Mãn ý thức được mình đã làm chuyện quá bồng bột, ngốc nghếch, dễ dàng bị tác động bởi lời nói của người khác. Nếu như cô cứ xốc nổi như vậy mà xông vào thể hiện bản sắc “nữ hiệp” và nói với ả rằng “Lão nương không phải dễ bắt nạt đâu!” thì tuy có thể giải trừ được nỗi hận trong lòng nhưng lại cho báo đài một đáp án chân thực nhất. Ngốc quá đi! Đáng lẽ cô không nên đến đây! Tiếp tục đọc → Dễ bị cánh phóng viên nhà báo để ý nhưng lại không nỡ từ bỏ cuộc sống về đêm, vậy phải làm thế nào? Những người ở lâu năm trong ngành hầu hết đều chọn “hội sở 419”[1], thứ nhất là vì cái tên khiến người ta suy nghĩ, liên tưởng khá giống như ở nhà, thứ hai là nó cũng ẩn mật hơn những quán bar thông thường khác. Tiếp tục đọc → Những người phụ nữ vừa mới li hôn xong thường có một ảo tưởng đó là một ngày nào đó, tên chồng cũ phụ bạc sẽ quay về với vẻ mặt hối lỗi tột độ, khóc lóc nhận sai, cầu xin tha thứ. Sau đó, người phụ nữ đã từng bị phản bội, phụ bạc, tổn thương sẽ cao ngạo tặng lại cho anh ta một câu “Đã quá muộn rồi! Chị đây không rảnh, chị đây rất bận!”. Tiếp tục đọc → Người phụ nữ trong vòng tay anh vẫn đứng lặng ở đó, giây phút ấy anh ôm hi vọng tràn trề, thầm mong cô cũng có thể giống như anh nghe theo nhịp đập của con tim, không cần quan tâm đến tiếng chuông cửa. Muốn yêu thì dũng cảm yêu, không còn thu mình trong lớp vỏ bọc kia nữa. Nhưng cô đã dập tắt mọi hi vọng trong anh, dùng toàn lực đẩy anh ra. Đôi má ửng hồng, cô vừa vội vã chỉnh lại chiếc áo đang xộc xệch vừa lườm anh với ý phòng bị. Rồi cô chạy vội ra mở cửa. Tiếp tục đọc → Khuôn mặt Giả Thiên Hạ tươi rói, rạng ngời, anh cuối cùng cũng nở một nụ cười, nhìn kiểu gì cũng không giống như vừa trải qua một vụ tai nạn. Anh thậm chí còn đang rất vui vẻ vì vụ tai nạn này, vui cho chiếc xe, tuy rằng đâm vào dải ngăn cách nhưng may mắn là không quá nghiêm trọng, càng vui mừng hơn khi địa điểm xảy ra tai nạn cách nhà Mỹ Mãn không xa, vậy là có đủ lí do để lên nhà kiếm li trà. Còn về phần Mỹ Mãn, cô chẳng thể nào cười nổi. Tiếp tục đọc → “Em đang sống ở đâu?”. Anh mãn nguyện nhìn cô thắt dây an toàn, vừa ngoan ngoãn vừa nghe lời đang ngồi ngay bên cạnh. Lúc này, anh tự nhiên lại thấy cảm ơn cánh phóng viên. Sau khi đảo vô lăng để quay xe, anh mỉm cười quay sang hỏi cô. Cũng chẳng có gì tình tứ khác thường nên Mỹ Mãn cũng ngoan ngoãn nói ra địa chỉ. Tiếp tục đọc → Giả Thiên Hạ nhíu mặt cau mày, câu nói cuối cùng của Lâm Ái lọt vào tai anh không thiếu một chữ nào. Lăng Gia Khang? Tiếp tục đọc → Đáp án đó hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của Mỹ Mãn, tuy rằng biết rõ Tiểu Ái chính là người thích hợp nhất, bản thân cô ấy cũng từng là một người dẫn chương trình. Kì thực hai người thuộc loại bạn “không đánh nhau không quen biết”, đã từng ganh ghét, đấu đá để tranh giành tỉ suất bạn xem đài. Khi kì hạn hợp đồng trước đây của Lâm Ái kết thúc, tiền đồ đang mù mờ, cô nàng quyết định ra nước ngoài du học. Cùng thời gian đó, Mỹ Mãn đang chìm đắm trong đau khổ sau khi li hôn. Hai con người tương lai vô định sẽ rất dễ tâm sự, thông cảm, động viên và nhanh chóng trở thành bạn bè thân thiết. Tiếp tục đọc → “À mà suýt nữa quên mất, ông cụ nhà cậu cũng đến tham dự đó, đi khắp nơi tìm cậu, hình như còn định điều “trực thăng” tìm kiếm đấy.” “Hừm, đúng là âm hồn bất tán!”. Thiên Hạ đưa ra câu bình luận chẳng giống ai của một người con về bố mình. Tiếp tục đọc → Hít một hơi thật sâu, phải bình tình, hết sức bình tĩnh! Cô không còn giống như trước kia, tức khí là mắng nhiếc thậm tệ ngay, bởi vì cô quá rõ một khi chuyện đó xảy ra thì chỉ làm cho tên đàn ông thối tha đó càng thêm đắc ý, huống chi bên cạnh còn có một Mạc Tường đang đứng đợi xem “kịch hay” nữa. Sau khi lấy lại bình tĩnh, coi như không có chuyện gì xảy ra bằng một hơi thở sâu, Mỹ Mãn đưa mắt nhìn anh với nụ cười rạng ngời trên môi. Sau đó ngả theo dáng người anh, cô đưa bàn tay mềm mại ôm lấy cổ anh. Tiếp tục đọc → Trong thang máy chật hẹp, kín mít, không gian dường như đang ngưng đọng lại, mỗi một hơi thở đều khiến Đinh Mỹ Mãn cảm thấy đau đớn, nghẹn ngào. Cô đứng ngay sát cạnh cửa vào thang máy để lát nữa rời khỏi chỗ này nhanh nhất. Thế nhưng chỉ cần khẽ liếc mắt một cái thôi là có thể nhìn thấy ngay hình ảnh phản chiếu từ bốn bề có gương và thép sáng loáng. Tiếp tục đọc → Mỗi lần báo chí nhắc tới thành phố này đều sẽ kèm theo tên gọi “thành phố không đêm”, thực tế cũng không sai chút nào… Vào thời điểm tan tầm, gần như ngóc ngách nào trong thành phố cũng ách tắc, khó khăn lắm mới đến được địa điểm tổ chức. Tứ phía là ánh đèn rực rỡ, thỉnh thoảng còn truyền lại tiếng sáo vi vu, tạo nên một không khí hoàn toàn khác. Mỹ Mãn không vội vã bước xuống xe mà ngẩng đầu ngắm toà nhà trước mặt, nơi được xem là công trình kiến trúc đặc trưng của trung tâm thành phố. Tiếp tục đọc → Không còn như trước, lần này quay lại, Đinh Mỹ Mãn hoàn toàn coi mình như một nữ siêu nhân. Thế giới tình cảm đã là một khoảng không vô vọng, vậy nên ngoại trừ tăng ca thêm giờ, cô chẳng có việc gì để làm nữa. Tiếp tục đọc → “Em cũng muốn đi!” Chẳng ai có thể dự tính là Mạc Tường lại thốt ra câu đó. “Cô đi đến đấy làm cái gì?”. Ngay đến giám đốc đài cũng phải mất vài giây sau mới nhỏ nhẹ hỏi lại, giọng điệu không hề có ý trách móc mà chỉ giống như câu nói bất lực trước yêu cầu quá đáng của người tình vậy. Tiếp tục đọc → Sự thật thì cô không cần trả lời câu hỏi đó. Vì gã đàn ông ở đầu dây bên kia đã mất hết sự kiên nhẫn, cũng chẳng muốn nghe cô than vãn về thảm cảnh, oan ức của cuộc sống lúc này nên đã nhanh chóng cúp máy rồi. Nghe tiếng “tút… tút…” kéo dài, Mỹ Mãn lặng một hồi rồi mới lấy lại được tinh thần, sau đó bất lực hét vào ống nghe “Đồ khốn! Lăng Gia Khang, anh đã từng bảo sau này sẽ không bao giờ dập điện thoại của tôi nữa cơ mà!” Tiếp tục đọc → Ngày 02/11/2011, Sách Việt chính thức xuất bản tác phẩm Mỹ Mãn đệ nhất Thiên Hạ của tác giả An Tư Nguyên, dịch giả Phan Lưu Ly. Giá bìa 108,000VNĐ Số trang 528 Khổ sách 14,8×20,5cm Hình thức Bìa mềm, tay gấp, 2 trang màu phụ bản. Mỹ Mãn đệ nhất Thiên Hạ là câu chuyện về một hành trình tìm kiếm tình yêu lại từ đầu. Vốn là một đôi bạn thanh mai trúc mã, Giả Thiên Hạ và Đinh Mỹ Mãn đã vượt qua rất nhiều khó khăn để đến được với nhau, nhưng cuộc hôn nhân của họ nhanh chóng đi đến thất bại chỉ sau một năm chung sống. Hành trình trở về bên nhau cũng là quãng thời gian để họ ý thức được rằng “yêu tha thiết thế vẫn còn chưa đủ”, nhận ra những thiếu sót, sai lầm của bản thân cũng như học cách sống một cách có trách nhiệm trong cả lời nói và hành động… Không lên gân giáo huấn hay ra rả thuyết giảng, văn phong hài hước của An Tư Nguyên đã khiến cho bài học tình yêu nhẹ nhàng thấm vào lòng người. Không những thế, Mỹ Mãn đệ nhất Thiên Hạ còn hấp dẫn người đọc bởi các nhân vật có tính cách hết sức độc đáo ông chú Giả Vượng Bảo lúc nào cũng ra vẻ đạo mạo, am hiểu tình trường dù vẫn ở tuổi vị thành niên; bà mẹ của Mỹ Mãn với câu khẩu hiệu đặt trước cửa nhà “Người sống cấm lại gần!” đầy khí phách song yêu thương con cái hết mực; hay ông bố của Giả Thiên Hạ, người luôn “trường kỳ” theo đuổi vợ cũ, vốn xuất thân là xã hội đen nhưng lại mắc tật đã có hứng thì sẽ nói thao thao bất tuyệt… Tất cả đã làm nên một Mỹ Mãn đệ nhất Thiên Hạ giàu cảm xúc, chân thật và đặc biệt hài hước… Sách được bày bán rộng rãi tại các hiệu sách ở Đinh Lễ – Nguyễn Xí, Phạm Văn Đồng, đường Láng… ở Hà Nội; nhà sách Gia Định, nhà sách Hà Nội, nhà sách Văn Chương ở Tp Hồ Chí Minh và nhà sách Fahasa, Vinabook. Mời các bạn đón đọc! Điều hướng bài viết
Truyện Mỹ Mãn Đệ Nhất Thiên Hạ, tình yêu thề non hẹn biển hứa hẹn đủ điều, kẻ trốn người đuổi, hợp rồi lại tan, liệu họ có thể về bên nhau để tìm thấy hạnh phúc mà mình mong đã từng ly hôn, phá sản, công việc cũng mất, bố mẹ từ mặt. Cô trở về nước sau nhiều năm sinh sống bên Mỹ, giờ quay về lại chứng kiến cảnh chồng cũ ôm ấp một người phụ nữa khác, mặc dù đã ly hôn nhau nhưng cô vẫn cảm thấy rất đau. Cô quyết tâm làm lại từ đầu với công việc mới, bắt đầu một mối quan hệ mới nhưng không bao lâu cô lại phải gặp nhiều sóng gió. Nhưng thật không ngờ, cô hiểu lầm anh là người phong lưu vậy mà lại là người yêu cô hết lòng vì cô mà anh có thể hy sinh cả tính mạng của mình. Cô không đủ tự tin để lựa chọn giữa hia người đàn ông, một người là chồng cũ vẫn còn yêu mình hết lòng, còn người kia luôn giúp đỡ, chăm sóc mình những lúc kho khăn bên đất khách quê người.
Anh đến và đi như một trận cuồng phong đầy sát khí… Chỉ để lại mình Mỹ Mãn ngây ngô một hồi lâu mới lấy lại được thần trí. Rốt cuộc cô đã đắc tội với ai chứ? Ngay đến cơ hội nghỉ ngơi thư thái, thanh thản vào buổi sáng sớm cũng chẳng được. Thời gian nhàn hạ còn lại cô chỉ còn biết dùng để suy nghĩ không ngừng về câu nói của Tạ Mục Đường “Em tự về mà hỏi ông xã nhà mình ấy”. Hỏi cái gì đây? Lẽ nào nợ phong lưu do Giả Thiên Hạ gây ra, còn anh ta chỉ là giúp bạn bè thu dọn tàn cuộc thôi sao? Tiếp tục đọc → Mới đầu giờ thôi mà văn phòng làm việc của Mỹ Mãn đã bừa bãi loạn xạ cả lên. Tám giờ hơn, tỉ lệ bạn xem đài tối qua vẫn chưa thấy có, phản ứng của khán giả trước chương trình do đích thân cô sản xuất sau ngày đầu tiên phát sóng vẫn còn chưa biết thế nào thì Mỹ Mãn đã thấy có một hộp quà đặt ngay ngắn trên mặt bàn cô. Tiếp tục đọc → Ngay lúc Đinh Mỹ Mãn định đi vào phòng thì chuông cửa bỗng reo lên. Giả Thiên Hạ lạnh lùng liếc mắt ra, cho rằng chín phần là tên Lăng tú ông âm hồn bất tán đến gây phiền phức. Anh liền quay người cầm chiếc cốc cà phê trống không đi về phía phòng bếp, tỏ thái độ không thèm quan tâm. Mỹ Mãn không thể nào làm được như anh, tiếng chuông phiền phức như thúc giục vẫn không ngừng reo lên, cô đành phải đi ra phía cửa. Nhìn qua khe cửa chống trộm, cô trông thấy một cô gái lạ. Cô khẳng định là mình chưa bao giờ gặp cô ta, lại càng không quen biết. Tuy nhiên dựa vào hình dáng có thể thấy là rất xinh đẹp đó, Mỹ Mãn nhanh chóng đoán được thân phận của người này. Nợ phong lưu của người nào đó! Số đào hoa đáng ghét mà cô phải ngăn chặn giúp! Tiếp tục đọc → Mắt Giả Thiên Hạ lúc này đỏ ngầu như máu! Thực tế đã dạy cho anh biết rằng trên thế giới này có hai thứ không đáng tin tưởng nhất. Một là lời thề bên chăn gối, hai là phim thần tượng. Mọi người đều bảo khi phụ nữ tụ tập nói chuyện thì đa số chủ đề đều xoay quanh quần áo, giày dép và đàn ông. Còn về phần cánh mày râu thì đại đa số lại là than vãn, cho nên tốt nhất là đừng có suy nghĩ quá nhiều, nếu không thì chỉ tự chuốc lấy phiền muộn mà thôi. Anh hoàn toàn tuân thủ theo nguyên tắc này, thế nhưng ai ngờ lại rơi vào tình cảnh thê thảm như hiện nay. Giống như một ông chồng đau khổ, làm việc tăng ca mệt mỏi đến mức thở chẳng ra hơi, vậy mà về nhà lại phải đối mặt với căn nhà trống không. Gọi di động cho vợ không biết bao cuộc mà chẳng có người nhấc máy, lo lắng bồn chồn, chốc chốc lại ra cửa sổ ngó nghiêng… Tiếp tục đọc → “Lại đây nào!”. Tất nhiên không thể nào tránh khỏi ngại ngùng nhưng Lăng Gia Khang không muốn từ giờ trở đi cứ như vậy với cô nên đã lên tiếng phá vỡ không khí yên lặng. Tiếp tục đọc → Người phụ nữ điên vì tình mà họ nói lại phát cuồng lần nữa, sau khi giật lấy li sữa nóng từ tay họ uống vài ngụm thì lại tiếp tục nắm lấy vạt áo của Mỹ Mãn khóc lóc làm loạn “Mỹ Mãn, bọn mình là bạn bè tốt đúng không? Cậu đã quen biết Tạ Mục Đường lâu rồi, cậu nói thật cho mình biết, rốt cuộc hắn ta có bao nhiêu đàn bà? Cậu nói xem có phải nếu hôm nay mình không đến đây thì chắc là mãi mãi sẽ không biết được sự thật hay không hả? À… cậu biết hắn ta quá đáng đến mức nào không? Đã bị mình bắt quả tang tại trận rồi, dù thế nào đi nữa thì cũng nên giải thích một câu chứ, vậy mà hắn ta lại dám nói “Hôm nay anh có việc gấp, hôm khác anh sẽ giải thích cặn kẽ lại sau”, sau đó thì… thì… thì lôi con hồ li tinh đó bỏ đi mất!” Tiếp tục đọc → “Mỹ Mãn, hu hu… Mình đau khổ quá…” Di động truyền lại giọng nói quen thuộc của Lâm Ái và cả tiếng khóc nghe đau đớn khổ sở của cô khiến cho Mỹ Mãn cũng buồn thảm theo “Cậu… cậu nói rõ thêm chút nữa xem nào! Có chuyện gì xảy ra thế?” Tiếp tục đọc → “Em không cảm nhận được sao?”. Giả Thiên Hạ hết sức ngạc nhiên, so với việc hiểu lầm và phớt lờ thì việc hoàn toàn không cảm nhận thấy mới thực sự đáng sợ. Thử hỏi cả thế giới này xem, ngoài bố anh ra thì liệu có còn người đàn ông nào từ bé đến lớn giống như anh, chỉ yêu duy nhất một người hay không? Tiếp tục đọc → Chỉ là anh không hề muốn đem những chuyện này nói ra cho cô nghe, nên cuối cùng đã đáp lại với giọng nửa đùa nửa thật “À, là để cho em hiểu được tâm trạng chua đến thấu óc của anh trước kia thôi mà.” Tiếp tục đọc → Nhưng cuối cùng, bà Đinh dùng một câu duy nhất kết thúc mọi mộng tưởng hão huyền của cô. “Không kết hôn lại với Thiên Hạ thì vĩnh viễn đừng mong dọn về nhà sống! Thỉnh thoảng cùng nó về đây ăn cơm thì còn được!” Tất nhiên, bữa cơm đó đối với Mỹ Mãn mà nói chẳng có mùi vị gì nữa. Thứ cô ăn không phải là cơm mà là sự cô đơn… Tiếp tục đọc → Trên thực tế, vẫn như trước kia không chỉ có mình bà Đinh mà còn cả ông Đinh nữa. Vẫn cứ cằn nhằn không dứt như trước. Tiếp tục đọc → Chỉ có thể nói rằng Giả Thiên Hạ quá đỗi thấu hiểu Đinh Mỹ Mãn, ngay cả lời uy hiếp cũng đưa ra rất đúng thời điểm và đúng trọng tâm. Cô không nói thêm lời nào, ngay lập tức ngoan ngoãn thu dọn đồ đạc. Dưới ánh mắt tò mò, soi mói của mọi người, cô cười tươi như hoa, để mặc cho anh cầm tay dắt ra khỏi chỗ làm việc. Tiếp tục đọc → Chốn văn phòng luôn luôn là thánh địa của các chuyện thị phi, bàn tán náo nhiệt nhất trong đời sống đô thị hiện nay. Các chủng loại tin tức chỉ cần phát ra từ miệng của một người nào đó thôi sẽ nhanh chóng truyền đến tai tất cả mọi người xung quanh. Từ chuyện lớn như ai đó bị các ông chủ lớn trù dập, đến các chuyện nhỏ như ai đó bị táo bón, tiêu chảy… tất cả đều tụ họp lại thành những thứ không thể thiếu được trong những lúc nghỉ ngơi, ăn trưa nơi đây. Tiếp tục đọc → Tại sảnh lớn của nhà hàng sang trọng, tráng lệ đó, khí thế phừng phừng, Giả đại lão gia dẫn theo một đoàn người xông ra ngoài, suốt đường đi trợn mắt, vung vẩy giống như là bị chọc tới mức ứa gan sôi máu vậy. Tiếp tục đọc → “Hừm, thôi bỏ đi!”. Mỹ Mãn liền quay ngoắt sang, nói chuyện với vị tiểu thư đài các kia “Cô vẫn còn trẻ đúng không? Tôi nói thẳng cho cô biết, cả đời này dù có gả cho gà cho chó cũng được chứ tuyệt đối đừng có lấy Giả Thiên Hạ! Trừ khi cô có thể làm được như tôi, ngày ngày ngoan ngoãn ở nhà nấu cơm nấu nước chờ anh ta về, cho dù mỗi lần anh ta say khướt lại được một cô gái lạ mặt đưa đến trả. Lúc kết hôn lại còn lén la lén lút bởi vì sợ ảnh hưởng đến sự nghiệp của anh ta. Tiếp tục đọc → Đinh Mỹ Mãn bước lùi về phía cửa ra của phòng ăn cách đó vài bước, dự định tìm một thời cơ tốt sẽ xông ra ngoài thoát thân. Cô đương nhiên có thể dự đoán được sắp tới sẽ khó tránh khỏi bị châm chọc, đả kích, tuy rằng chỉ số IQ của cô thấp tới mức đáng thương, nhưng cũng biết nơi này không tiện ở lâu. Tiếp tục đọc → Nhưng rất nhanh sau đó, tiếng thét tức giận của Giả Thiên Hạ đã nhắc nhở cô “Đinh Mỹ Mãn, thật khốn kiếp, có em mới là người đồng tính ấy!” “… À, tất cả là thế này, tôi đã nhận tiền của anh thì cũng phải giúp anh ngăn chặn vận đào hoa chứ! Phải giúp một cách tận tâm tận lực đúng không? Mong muốn ban đầu của tôi hết sức trong sáng, chỉ là muốn diệt trừ tận gốc kiếp đào hoa khốn khổ của anh, tránh việc sớm trưa chiều tối đều có người làm phiền, đeo bám anh. À, nhưng tôi không thể nào ngờ được rằng ở quán bar lại có nhiều phóng viên “nằm vùng” đến vậy…”. Mỹ Mãn lại còn trịnh trọng đưa ra lời thề, nếu như cô biết trước ở đó có kí giả thì tuyệt đối không để mình bị cuốn vào chuyện này. Tiếp tục đọc → Giả Thiên Hạ muốn ngủ nướng thêm chút nữa nhưng ánh nắng gay gắt chiếu vào khiến anh phát bực. Sau một hồi lăn lóc, anh cau mày nhăn mặt, lười nhác mở hé mắt ra vì sợ ánh nắng chói loà. Đưa tay đập vài cái lên đầu, anh mới dần dần nhận ra rằng cảm giác đau đầu lúc này không chỉ vì ánh nắng gay gắt mà còn bởi trận say hôm qua. Tiếp tục đọc → Phải chăm sóc một người say rượu không phải là chuyện quá hao tâm tổn sức, nhưng phải chăm sóc Giả Thiên Hạ đang bị say thì đúng là cực hình chốn nhân gian. Bởi vì khi ấy, tính cách anh vô cùng khó chịu, không ngừng càu nhàu, không ngừng uống nước, chốc chốc lại sai khiến người ta đi làm chuyện này chuyện kia. Ngoài ra, hành động này mới đáng phàn nàn, đó là tay anh chẳng ngại ngần gì, không ngừng sờ mó lên cơ thể người bên cạnh. Tiếp tục đọc → Họ cố ý nói to như vậy làm cái gì chứ? Sợ cô không nghe thấy chắc? Mỹ Mãn tạm dẹp lại những rắc rối trong lòng, cau mày lườm mấy cô gái kia. Lúc này cô mới chợt nhận ra những người đó không chỉ là cô A, anh B, chị C nào đó đi ngang qua ngứa mồm lên tiếng mà xem ra họ cũng có liên quan tới cô. Đó là ba người phụ nữ ăn vận thời trang kiểu hộp đêm, nhan sắc có thừa, thân hình vô cùng hấp dẫn… Đương nhiên những cái đó không phải điểm quan trọng. Cái chính là người đàn ông mà họ đang hợp sức đỡ đi không ai khác ngoài Giả Thiên Hạ. Tiếp tục đọc → Điều hướng bài viết
ReviewMỸ MÃN ĐỆ NHẤT THIÊN HẠTác giả An Tư NguyênThể loại Hiện đại, hài, gương vỡ lại lành, HEĐộ dài 11 chươngTình trạng Hoàn edit - đã xb__________________________An Tư Nguyên là 1 tác giả mình rất yêu thích với phong cách truyện vừa nhẹ nhàng lại không kém phần mạnh mẽ, giọng văn trẻ trung yêu đời tạo ra những tình huống hài hước và lôi cuốn độc giả. Tất cả tác phẩm từ cổ đại đến hiện đại, mình đều tìm đọc và vẫn đang mong chờ được tiếp tục đọc những câu chuyện mới nữa."Mỹ Mãn đệ nhất Thiên Hạ" nói về cặp vợ chồng đã ly hôn, nay người chồng - Giả Thiên Hạ phải cực kỳ mặt dày, không từ thủ đoạn quân tử hay tiểu nhân để theo đuổi lại người vợ cũ cố chấp - Đinh Mỹ Mãn. Họ ly dị vì cô có vấn đề với cha mẹ chồng, hiểu lầm anh có tiểu tam nên không còn lòng tin ở anh. Nhưng cô lại không biết rằng Giả Thiên Hạ yêu cô nhiều đến nhường nào, rằng trong lòng anh trước sau cũng chỉ đủ lớn để chứa một bóng giai nhân mà thôi. Sau đây là một vài đoạn trích trong quá trình theo đuổi lần hai đầy gian khổ, vừa muốn khóc thay Giả Thiên Hạ vì không biết nói lời ngon tiếng ngọt để dụ dỗ, chỉ giỏi nhất khoản đấu võ mồm với Mỹ Mãn, tinh thông việc chọc tức cô mỗi khi hai người gần nhau cũng vừa phải bật cười vì những lúc anh ăn dấm chua PK nam tại sao anh không tự kiểm điểm về khả năng truyền đạt ngôn ngữ của mình đi?""Cần phải kiểm điểm lại sao? Từng câu từng chữ đều biểu đạt rất rõ ràng cụ thể rồi, ví dụ như anh yêu em.""Anh bốc phét!""Anh rút lại lời khen lúc nãy, khả năng nhận thức vấn đề của em không phải ở trình độ thấp, mà nói thật là phải ở mức độ đần độn" Bốc phét ư? Cô cũng thử bốc phét ra câu "Em yêu anh thử xem nào!"_______"Đinh Mỹ Mãn! Trái tim của em chắc chắn đã bị chó gặm mất 2/3, 1/3 còn lại chỉ chuyên dùng để ghi nhớ tội trạng của anh đúng không? EM KHÔNG MỆT MỎI À?""Còn anh thì bị chó ăn hết toàn bộ trái tim rồi, sau đó anh lại đi ăn cả tim của chó. Nói tóm lại anh chính xác là lòng lang dạ sói. Thêm vào đó là không có mắt chọn phụ nữ""Anh chưa bao giờ ăn tim của em hết."_______Khi PK tình địch Giả Thiên Hạ sử dụng vốn từ và nhận thức cái nhìn của anh để miêu tả Lăng Gia KhangỞ phía trước, cách xe anh không bao xa, một bóng người quen thuộc bước tính NamBề ngoài Hừ, giống như một tên tú ông đê phục Xí, vẫn cứ giống một tên tú ông đê chỉ, hành động Hầy, tất nhiên vẫn như của một tên tú ông đê hợp tất cả lại Thì hắn ta triệt để là tên Lăng tú ông đê tiện từ đầu đến chân!_______"Người ủng hộ anh chửi tôi tơi bời hoa lá, hận khôn thể vứt vào chảo dầu chiên giòn lên. Họ còn bảo bây giờ là thời trung cổ thì đã cho tôi vào lồng heo thả trôi sông rồi. Họ bảo tôi tạo nghiệt, phải bị quả báo..." Cô bỗng thất thần "Tôi thực sự muốn đăng kí một cái nick nhắn rằng gần đây anh thường xuyên bưng bê hầu hạ cho người phụ nữ họ muốn cho vào lồng heo thả trôi sông.""Bọn họ mắng rất chính xác.""...""Em ghi lại hết tên những người đó, anh sẽ tặng cho mỗi người bức ảnh khoả thân có chữ kí.""...""Đừng hiểu lầm, thân thể của anh chỉ cho riêng em xem thôi. Anh sẽ tặng họ ảnh khoả thân của Lăng Gia Khang để họ làm tấm bia ngày ngày luyện đao, trừng trị gian phu."***Tan hợp hợp tan, người chạy trốn, kẻ đuổi theo, tình cảm của cặp đôi Thiên Hạ - Mỹ Mãn có thể được Nguyệt Lão an bài tơ hồng một mối? Sau quá trình theo đuổi đầy máu và nước mắt ấy liệu anh có giành lại được tình yêu của cô một lần nữa hay không? Hãy cùng tìm hiểu by Tuệ TầnBìa Yên Tiệp Dư*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họaCre pic Google/huaban
mỹ mãn đệ nhất thiên hạ