vợ à em chỉ có thể ở bên cạnh anh
Anh thật sự rất thích cảm giác đắn đo của cô. Bị đắn đo cũng không phải chuyện xấu. Giản Việt là khối tường đồng bằng sắt, Trương Hạo đành phải từ bỏ, cậu ta đi vòng qua, bước tới Lâm Diệu Dương bên cạnh, cậu ta nói lời thấm thía: "Không ngờ là anh Giản
Thế chưa kip trả lời thì có tiếng nói nữ vang lên từ ống nghe liên hợp phát ra từ máy truyền tin trong xe: "Anh Thế, gần đvn giờ rồi, anh đưa em ra bến xe không thì bị trễ". Thế đến bên xe trả lời: - Em chuẩn bị, anh về ngay. Rồi Thế tắt máy liên hợp.
Bài học Chủ nhật: Hestia - Trinh nữ xịn thì hay ở trong nhà 26. 11. 11 - 11:29 pm. Hình vẽ Hestia trên một chiếc bình cổ (hiện nằm tại Bảo tàng Nazionale Tarquiniese), có niên đại khoảng thế kỷ thứ 5 trước Công Nguyên. Biểu tượng của Hestia là khăn voan, ngọn lửa, ấm nước
Mạc Vi Như chủ động kiễng chân hôn vào môi anh, còn khẽ nhấm nháp rồi buông ra khi người kia còn đang sững người, cô nói - Em có ở đây hay đi đâu thì chỉ cần trong tim anh còn có em thì em vẫn sẽ luôn luôn ở bên cạnh anh, đi xa nhớ anh hay kể cả ở gần cũng nhớ anh, nhớ ta đã làm gì vài phút trước, từng điều ta mới trải qua.
Thôi Liễu vội bịt miệng lại, "Ôi xem trí nhớ của em này!". Sau đó cô ta yên lặng ngồi một bên, lấy khung thêu hoa ra đưa tới, Thôi Đào để ý thấy trên khung thêu của cô ta là hoạ tiết một nhành hoa đào, liễu rũ và một cây cầu. Thôi Đào lờ mờ hiểu ra ý của cô ta
Er Sucht Sie Wo Bist Du. Bắt đầu từ một sai lầm đến yêu từ cái nhìn đầu tiên. Một người đàn ông hoàn hảo tựa như nam thần bước ra từ trong giấc mộng, một người con gái trong veo như ánh nắng buổi ban mai, gặp nhau là do sai lầm cuối cùng lại thành số mệnh. Hàn Dạ Thần – người đàn ông lạnh lùng và tàn độc, đầy mưu mô và xảo quyệt, kẻ không thể nắm bắt cũng chẳng thể nào uy hiếp, hắn đứng trên mọi người, thâu tóm cả Hắc đạo và Bạch đạo trong lòng bàn tay. Người con gái ấy, Mạc Vi Như – một cô nàng trẻ con, tốt bụng và đáng yêu, ẩn sau đó là sự thông minh đáng ngưỡng mộ. Họ gặp nhau, là một sự tình cờ không báo trước, tình yêu từ khi nào đã len lỏi vào trong trái tim của người đàn ông sắt đá để rồi ham muốn được bảo vệ cô, được trao cho cô hạnh phúc bùng cháy lên như một ngọn lửa. Nhưng ai ngờ, quyết tâm muốn theo đuổi cô của anh lại khiến người con gái như chú nai rừng nhỏ ấy sợ hãi tìm cách chạy trốn, cô trốn được, anh cũng có thể tìm được. Một câu chuyện có hạnh phúc, có khổ đau, có vui vẻ, có buồn thương, tất cả đan xen vào nhau rất đỗi nhịp nhàng, mời quý bạn đọc cùng thưởng thức “Vợ À, Em Chỉ Có Thể Ở Bên Cạnh Anh”.
download an-c download anh-ch download anh-duong-so download bang-nhom-hoc- download download bat-diet-l download boss-nu- download ca download chang-re- download chang-re-quyen-the- download chien-than- download chong-ma download chuyen-xe-bu download co-gai-ba download co-kim download co-mot-cuong-thi-tuyet-sac-no download download con-dau-cua-nha- download con-loc-y download con-re-cua-nu-tong-tho download con-rieng-chi-muon-h download cu-long-thuc- download cuc-cung-den-nha-ba-oi-mo-cu download cuoc-chien download cuoc-song-dien-vien-tren-nui-cua-non download c download cuu-tinh-nh download cuu-vuc-ki download dac-vu-trong-sinh-xuyen-nhanh-thanh-nu-than-to download dan-vo-than- download dau-pha-thuong-khung-chi-co-huyen-trong- download day-l download de-nhat-kiem- download dep-qua-cung-nguy-hiem-sinh-vien-the-thao-can-can download di-than-duon download di-the-de-vuong- download dien-a download dien-anh-the-gioi-ta-la download dieu download dinh-cao-phu download dinh-cao- download do-khon-em-muon-om-du download do-thi-quy-v download do-thi download doc-truyen-sung-ai-cua-ba-thieu-bat-giu-cap-song-sinh download dong-m download dong-phong-hoa-chuc-sat-vach-ban-xun download duoi-vuong-trie download e-nua-k download ga-vao- download download giac-mo-ty download giao-dich-tinh-yeu-2 download download he-thong-cong-luoc-nam-chu-ma download he-thong-game-tai-di- download hiep-khach download hoa-hong-den-noi-loan- download hoang-long-chan-nhan-di-gi download hoang-tu-yeu-ng download hom-nay-vo-toi-lai-muo download hong-hoang-quan-h download ke-hoach-ba download ke-hoach-cua-nu-phu-muon-cuoc-son download ket-hon-chop-nhoang-ong-xa-cu download khai-truong-nguoi-tai-trong-cua-hang-lao-ban-co-uc-diem-c download khong-la download khuc-giao-huong-qua download kieu-kieu-s download kim-cuong- download lac-mat-co-dau-xung-hi download lam-dai-ma-dau-bien-thanh-tieu-kha-ai_c download lang-gieng_qu download lanh-tam-tong-tai-cung-vo-tan- download lon-nhanh-nhe-toi-cho-em-b download lo download long-te-chi-ton download luoc-th download download mac-tic download mat-ngot-ti download mat-roi-xin-dung-tim download mat-the-duong-oa-ban-c download mat-yeu-100-bao-boi-thuoc-ve-nam- download me-manh-me-dau-vo download moi-cai-the-gioi-to-mo download mot-buoc-len-tien-9 download muon-nga download my-nhan-hoa download nam-than-kieu-ngao-o-nha-toi-noi-yeu-em download n download ne download nghich-thien-than-cham-quy-y-doc-v download ngon-tinh-vo-cu-quay-lai-tong-tai-bie download ngot-the-dong-long-nguoi-ba-dao-tong-giam-doc-hao-tinh download nguoi-dau-yeu-man- download nguy-trang-ho download nhan-duyen-cua-chu download nhat-ky-quan-sat-ch download nhat-ngon-thong-thien_ download nhieu-nam-khong-lam-l download nu-phap-y-mau-nhay-vao-tron download download nu-than-la-phai-dem-ve download nu-than-quoc-dan-canh-ngoc download nuoc-cam-co-gas download on-nhu- download ong-xa-doi-bung-doi-bung-com-com-6 download download phai-long-lop-truong-lo download download phat-duong-cung-vi-alpha-muon-duoc-hen-h download phong-than-chau-31 download phu-nhan-tai-thuong-vo-yeu-khong download phuong-vu-chien-ca_qu download qua-ba-kiep-nguoi-moi download quai-phi-t download quan-canh-tinh- download quan-hon-tham-muu-truong download sie download so-tay-hinh-su_ download song-dong- download song-lai-bat-linh- download su-kien-sat-nhan-tai-vinh-thie download su-ton-cao-cao-tai-t download ta download ta-de-cuong-phi-phe-tai-nghich-thien-tam-tieu download download ta-vua-la-ma download tan-an-quy-su-566241_ download thai-tu-phi-nha-ta-that-hung- download tham-nguyet-mot-kiep-h download than-dao-dan-ton- download thanh-lien-phuon download thap-nien-70-thinh- download thap-the-luan-hoi-chi-thuong-hai-truo download thien-chi-ki download thieu-tuong-vo-ngai-noi-gian-roi-83 download thoi-khong-lu download thu-k download download thuong-than-de download tiem-hoanh-thanh-s download tieu-h download download toan-tri-doc-gia-sing-s download toi-dong-vai-nha-tien-tri-trong-t download tong-tai-anh-qua-ba-dao- download tong-tai-ba-dao-va-co download tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu- download tot-nhat-co download tram-nam-c download tro-choi-tu-vong-game-of download tro-ch download tro-minh-trong-long-ban-tay-anh-de-2 download trong-sinh-chi-vong-linh-pha download truong-c download truyen-bach-luyen-thanh-tien-837581_q download truyen-choc-gian-bao-boi-ong-xa-cu download truyen-nhan-tru-ma-ban-trai-toi-la-cuong download truyen-tong-gi download download tu-dang-da download tuong-cong-khong-ban download vay download download vo-xa-he-liet-nh download vo-yeu-bao-boi-cua-luc-tong download vong-phoi-khi-anh-de-gap-cv- download vu-cuc-th download vu-cuc-t download xich-tam-tuan download xich-tam-tuan-t download xuong-rong-dot-ruong_qu download xuyen-nhanh-chi- download xuyen-nhanh-the-nao-la-nhan-vat-phan-dien download xuyen-ve-bo-lac-nguyen-thuy-lam- download xuyen-viet-chi- download yeu-phai-tong-tai- download yeu-phai-tong-tai-tan download
Nghe thanh âm dịu dàng đầy lo lắng vang lên, Hàn Dạ Thần ngẩng đầu lên. Bỗng “Thịch” trái tim anh trật một nhịp khi nhìn cô gái trước mặt mình. Cô gái với ngũ quan thanh tú, không qua đẹp nhưng lại mê hoặc anh đến vậy. Đôi mày lá liễu đang nhíu lại vì lo lắng cho anh còn giọng nói nhẹ nhàng hay như từng nốt nhạc trong một bài hát. Trong lòng Hàn Dạ Thần như đang chảy qua một dòng ấm áp, đã lâu anh không cảm nhận được sự quan tâm chân thành từ một người sau khi ba mẹ anh mất. Anh biết cô chân thành vì khi nhìn ánh mắt và cử chỉ của cô thì nó đều toát lên vẻ chân thành. Thấy Hàn Dạ Thần nhìn mình không chớp mắt, Mạc Vi Như có chút ngại ngùng mà gãi gãi đầu, hai tai hơi đỏ lên, cô cúi đầu nhẹ giọng nói - Anh...anh gì ơi! Mặt tôi có dính gì sao?- Há...à không...không có gì - Hàn Dạ Thần ngại ngùng, bộ dạng cô thật quá dễ thương khiến anh muốn ôm cô vào lòng. Chắc chắn nếu có ai nhìn thấy dáng vẻ này của anh thể nào cũng tròng mắt rớt Vậy sao anh nhìn tôi? - Mạc Vi Như cúi đầu-... - Hàn Dạ Thần mím môi, hai má thoáng qua chú sắc đỏ, anh quay đầu đi. - Hì - Mạc Vi Như phì cười, trông anh ta thế mà lại đáng yêu quá, lời nghĩ không nhịn được mà bật thốt ra - Anh đáng yêu thật!Hàn Dạ Thần giật mình, mắt mở to nhìn cô. Đáng yêu? Cô ấy nói mình đáng yêu? Anh nên có tức giận mà đánh người nhưng là cô nói, anh lại thấy buồn cười. Lần đầu nghe người khác nói anh đáng yêu, anh quả thực không biết nên thế nào!? Một câu khen của cô mà hỏng hết hình tượng băng lãnh của anh. Nhưng anh không tức giận mà là cao hứng. Phải! Là cao Vi Như nhận ra lời mình nói vô ý, cô xấu hổ cúi đầu thấp hơn gần như muốn chôn mặt xuống đất “Sao vậy trời...huhu ngại chết đi được” Hàn Dạ Thần thiếu chút nữa bật cười, cô thật quá đáng yêu mà, Hàn Dạ Thần cảm giác mình đã yêu cô gái nhỏ trước mắt này rồi. Đây gọi là gì nhỉ? Là yêu từ cái nhìn đầu tiên chăng? Hàn Dạ Thần mỉm cười. Mạc Vi Như thấy anh không tức giận cũng không có nói gì, cô hơi ngạc nhiên nhưng rồi cũng thở phào nhẹ nhõm. May quá, người ta không có tức giận nha...Mạc Vi Như nhẹ nhàng đỡ anh đứng dậy, cô vừa đỡ anh vừa dịu giọng “Anh đứng dậy được không? Đầu còn choáng váng chứ? Để tôi đỡ anh về nhà tôi, anh thay quần áo luôn cho đỡ lạnh, ở đây buổi sáng dù có nắng ấm nhưng gió biển dễ cảm lắm! Nhà tôi ngay gần đây thôi, anh cố chịu chút nha” Hàn Dạ Thần dựa vào thân hình mềm mại mại của cô, anh không phải yếu đuối gì mà không đi được nhưng cô gái này lo lắng cho anh như vậy thì anh cũng nên tận dụng khoảnh khắc này mà kéo gần khoảng cách giữa cô và anh, được thân mật với cô, cảm giác thật thoải mái. Chỉ là, khi dựa vào vì chiều cao chênh lệch lớn, cô chỉ cao đến ngực anh mà anh từ trên liếc mắt xuống có thể thấy khe rãnh ngực sâu quyến rũ, nội y màu xanh da trời bao bọc, nổi bật màu da trắng nõn làm anh miệng đắng lưỡi khô. Chiếc áo thun của cô có hay không mà mỏng rộng đến vậy. Hàn Dạ Thần không khỏi cảm thấy nóng nực, giờ anh lại muốn ngâm mình trong nước lạnh cho vơi đi lửa nóng trong người. Nhìn đến bờ môi đang liên tục đóng mở nói chuyện với anh, Hàn Dạ Thần lại nhớ đến xúc cảm mềm mại ngọt ngào khi cô hô hấp nhân tạo cho anh, vị ngọt đó làm anh chỉ muốn chìm đắm trong đó, đáng lẽ anh nên giả vờ thêm. Haizzz thật đáng tiếc mà... nghe tiếng thở dài của người đàn ông bên cạnh mình, Mạc Vi Như thắc mắc - Sao anh lại thở dài? Có chuyện gì sao? Mà sao người anh nóng quá vậy? Chắc anh bị cảm rồi, chúng ta nên đi nhanh thôi - Mạc Vi Như hốt hoảng khi tiếp xúc với nhiệt độ nóng bỏng trên người anh, cô đưa tay lên trán anh, rồi nhanh lẹ đỡ anh phải đỡ thêm một người, lại thêm chạy nhanh cùng ánh nắng mặt trời làm cô toát mồ hôi. Mạc Vi Như thở hổn hển làm Hàn Dạ Thần đau lòng không thôi. Anh có phải quá ác độc khi để cô vì mình mà như vậy không. Muốn đưa tay lau mồ hôi trên trán cô nhưng chợt rút tay về, bây giờ chưa phải lúc, nếu anh hành động như vậy sẽ dọa cô chạy mất. Không nên không nên. Nhà của Mạc Vi Như là một ngôi nhà nhỏ nhưng trông rất ấm cúng và đầy đủ, thiết kế cũng khá hiện đại. Mạc Vi Như đỡ anh đến cửa nhà thì có một người đàn ông cũng xấp xỉ tuổi anh, dáng dấp cũng đẹp trai đang chạy tới- Tiểu Như! Đây là ai vậy? - Thế Hải ngạc nhiên khi cô dẫ về một người đàn ông bộ dạng ướt nhẹp đang dựa vào người cô- A...anh Thế Hải, anh giúp em đỡ anh ấy vào trong nhà đi, còn đâu chút nữa em sẽ giải thích với anh sau - Mạc Vi Như thở hắt ra- Uh được, để tôi đưa anh vào trong phòng tôi - Thế Hải-... - Hàn Dạ Thần im lặng, luyến tiếc rời xa thân thể mềm mại của cô, anh cũng không muốn dựa vào đàn ông, Hàn Dạ Thần đứng vững người, lạnh lùng mở miệng - Giờ tốt hơn nên tôi đi được rồi- À vậy thì tốt rồi, anh theo tôi - Thế Hải - Há!? - Mạc Vi Như nhìn hai người đàn ông đi vào nhà, đúng là trông anh ta khỏe vậy màHàn Dạ Thần đi theo sau Thế Hải, anh không ngừng nghĩ về mối quan hệ của cô gái kia với tên đàn ông này. Hắn còn xưng hô thân mật với cô nữa chứ! Aish điên quá, nếu có súng ở đây chắc anh đã cho tên đàn ông này một viên đạn Khủng bố quá!! Càng nghĩ mặt anh lại tối sầm lại, khí lạnh tỏa ra đến dọa người, Thế Hải đi phía trước cũng không khỏi thấy run người. Dẫn Hàn Dạ Thần vào trong phòng, Thế Hải lục tủ lấy một bộ quần áo rồi đưa cho Hàn Dạ Thần - Anh mặc đồ tôi đi, trông dáng người anh cũng khá giống tôi nên mặc chắc sẽ thấy thoải mái hơn - Hàn Dạ Thần cầm lấy bộ quần áo- Phòng tắm ở kia, anh cứ từ từ mà dùng, tôi ra ngoài trước - Thế Hải mỉm cười nói rồi đi ra ngoàiNghe tiếng cửa đóng, Hàn Dạ Thần nhìn xung quanh căn phòng, đúng là phòng của con trai thật! Hắn ta là gì của cô? Còn ở trong nhà cô nữa!? Hàn Dạ Thần bực tức đi vào phòng tắm. Khi đó, ở ngoài- Em nói đi - Thế Hải ngồi xuống ghế sofa đối diện cô- Thì lúc em đi lượm vỏ sò thì bắt gặp được anh ấy bị sóng cuốn vào bờ - Mạc Vi Như giải thích- Chết đuối sao?- Chắc vậy? Mà cũng may em đã học qua các thao tác cứu người đuối nước nên anh ấy không có sao - Mạc Vi Như vui vẻ nói- Thế em có...hô hấp nhân tạo...cho anh ta không? - Thế Hải ngập ngừng, dù cho là để cứu người đi nữa thì anh vẫn thấy khó haha, anh hỏi làm gì? Thôi, chúng ta đừng bàn vấn đề này nữa nha, anh đi mua thuốc trị cảm hộ em nhé! để em đi nấu cháo cho anh ta. - Mạc Vi Như cười xòa, cô đánh trống lảng. Từ khi nào mà anh Thế Hải lại tò mò kĩ như vậy. - Uh được - Thế Hải cũng không hỏi tiếp, trông cô như vậy thì anh cũng đoán được cô có hô hấp nhân tạo cho tên kia rồi, nhưng nghĩ tích cực lên thì đó không tính là hôn chỉ la môi kề môi thôi mà. Tự mình an ủi, Thế Hải ra ngoài. Mạc Vi Như đi vào căn bếp nhỏ của nhà mình, cô bắt đầu lấy nguyên liệu từ trong tủ lạnh rồi thành thục làm món cháo dinh dưỡng. Hàn Dạ Thần tắm xong, cũng thấy thoải mái hơn, giờ anh rất muốn gặp cô gái kia! Nghĩ vậy nên anh mở cửa ra ngoài, một hương thơm ấm áp bay qua, Hàn Dạ Thần có chút đói bụng anh đi xuống cầu thang. Ánh mắt chợt dừng ở căn bếp nhỏ. Thấy một dáng người nhỏ nhắn đeo thêm chiếc tạp dề đang nấu ăn, Hàn Dạ Thần tim đập nhanh trông dáng vẻ của cô thật giống như một cô vợ nhỏ. Thấy anh đi xuống, Mac Vi Như mỉm cười đi đến cạnh anh, cô đẩy chiếc ghế gỗ ở bàn ăn cho anh ngồi- Anh thấy khá hơn chưa?Hàn Dạ Thần gật đầu, ánh mắt băng lãnh giờ trở nên ấm áp hơn bao giờ hết. Mạc Vi Như đỏ mặt khi tiếp xúc với anh mắt anh, cô ngắc ngứ “Ukm vậy tốt rồi, anh...anh ngồi đây đợi tôi chút, tôi đang nấu cháo cho anh, sắp xong rồi” Hàn Dạ Thần nghe cô nói đang nấu cháo cho anh, một cảm giác hạnh phúc khó tả dâng trào trong anh. Mạc Vi Như vào bếp rồi vài phút sau cô bê ra một bát cháo thịt dinh dưỡng thơm ngon đặt trước mặt Hàn Dạ Thần- Anh ăn đi xem có ngon không?-... - Hàn Dạ Thần nhếch nhẹ khóe môi, chỉ một bát cháo đơn giản lại khiến cho anh xúc động đến như vậy. Cầm chiếc thìa lên múc đầy thìa cháo, khẽ thổi rồi nhẹ nhàng ăn. Mạc Vi Như bỗng cảm thấy có chút mong đợi lời nhận xét của anh, đã lâu rồi cô không có nấu cháo, không biết tay nghề có giảm hay không? Chỉ sợ nó không ngon thì quả thực rất xấu hổ.
Skip to contentGiới thiệu Ebook Tác giả MyNguyen120 Thể loại Ngôn Tình Nguồn Trạng thái Full Chương cuối Chương 110Giới thiệu truyệnVì một sai sót mà Hàn Dạ Thần đã phải nhảy xuống biển để bản thân trôi dạt đến ột nơi mà anh không biết. Nhưng cũng vì vậy mà anh mới được gặp cô, người con gái như nắng mai rực rỡ chiếu sáng cuộc sống của hành động từng cử chỉ của cô khiến con tim anh thổn thức không thôi. Trái tim anh đã bắt đầu có những hội chứng lạ khiến cho anh lo lắng, không biết bản thân làm sao?Nhưng dần dần anh phát hiện ra đó là tình yêu mà anh dành cho cô, là hạnh phúc…Sau khi biết rõ tâm ý của mình anh đã quyết tâm theo đuổi cô. Trói chặt cô lại cuộc đời anh. Nhưng chính vì vậy khiến cô hoảng sợ mà chạy trốn. Nhưng Hàn Dạ Thần anh là ai chứ? Người anh nhìn trúng sao có thể chạy thoát….Download Ebook Vợ À, Em Chỉ Có Thể Ở Bên Cạnh Anh – MyNguyen120 FullEbook Vợ À, Em Chỉ Có Thể Ở Bên Cạnh Anh – MyNguyen120 – Full Epub – FullEbook Vợ À, Em Chỉ Có Thể Ở Bên Cạnh Anh – MyNguyen120 – Full Prc/Mobi – FullEbook Vợ À, Em Chỉ Có Thể Ở Bên Cạnh Anh – MyNguyen120 – Full Pdf – Full
Trong phòng bếp, tiếng cười đùa nói chuyện vui vẻ phát ra. Hàn Dạ Thần đen mặt, anh “hừ” lạnh. Giả bộ đi vào phòng bếp lấy nước- Cần tôi giúp gì không?- À không, anh cứ vào phòng tôi mà nghỉ ngơi, tôi với tiểu Như dọn là được rồi. Trông anh không hợp làm mấy việc dọn dẹp này đâu - Không đợi Mạc Vi Như lên tiếng, Thế Hải đã trả lờiHàn Dạ Thần thấy Mạc Vi Như không có gì là phản đối lời nói của Thế Hải, cũng không nói lời nào. Anh khó chịu bước lên phòng. Hậm hực đạp cửa. Không ngờ có ngày Hàn Dạ Thần cao cao tại thượng như anh lại bực mình làm trò trẻ con là đạp cửa chứ không phải giết người. “Cốc...cốc” “Hàn Dạ Thần” tiếng của cô. Hàn Dạ Thần mỉm cười ra mở cửa. Mạc Vi Như cầm chiếc máy điện thoại chuông đang Tôi thấy có số lạ, có ấn nghe hỏi nhưng đầu dây bên kia không nói gì đã cúp máy, giờ lại gọi lại. Chắc là người mà anh gọi ban nãy, anh xem đi, tôi xuống trước. - Mạc Vi Như đưa điện thoại cho anh rồi đi xuống dưới. Hàn Dạ Thần xem số điện thoại trên màn hình. Là tên Hạo đây...haizz cô nói cô đã nghe, hắn lại có trò để trêu chọc anh rồi. - Alo- Ố, Hàn Dạ Thần!? - Minh Hạo ngồi trên ghế bành da phòng tổng giám đốc, giật mình suýt đánh rơi điện thoại khi nghe giọng của thằng bạn thân kiêm lão đại cấp trên của anh. Anh lẩm bẩm “Vẫn số đó mà, sao ban nãy người nghe lại là giọng phụ nữ, không lẽ...haha” cười thích thú - Thần, cậu nói ngay cho tớ biết, người phụ nữ ban nãy nghe là ai vậy?-.... - Sao không nói gì, thẹn thùng? Ặc nhầm, dùng từ sai trầm trọng - Minh Hạo nghĩ anh nên đi học lớp văn sửa cách dùng từ để tránh dùng sai với Hàn Dạ Thần - E hèm, nói đi, là ai vậy? Tưởng cậu không gần nữ sắc mà, đuổi họ đi còn không kịp còn cho họ ở bên Chị dâu của cậu- Cứ tưởng gì, hóa ra là chị...há, cái gì? Chị dâu!!??? - Minh Hạo lớn giọng hét, giọng lắp bắp - Cậu... cậu động lòng?- Có gì tò mò thì khi về tớ sẽ nói- Ây, thật ra là đã xảy ra chút rắc rối - Minh Hạo hít sâu- Chuyện gì? - Hàn Dạ Thần nhíu mày- Đối thủ của cậu Nhất Hàn đã điều tra ra được thông tin cậu mất tích, đưa cho bọn chó săn, giờ đang ầm ĩ đây, cổ phiếu tập đoàn đang bị giảm chưa có cách nào hoãn lại, cứ tình trạng như vậy thì sẽ có ảnh hưởng không nhỏ- Cậu cho người đến, tôi sẽ về lúc sáng mai, địa chỉ sẽ gửi cho cậu - Hàn Dạ Thần suy nghĩ một chút rồi quyết định, dù sao không phải không gặp lại cô mà anh cũng thừa sức để tìm cô nên cũng không lo lắng- Sáng mai, ok! Tôi sẽ đích thân đến đón cậu, tiện thể xem mặt chị dâu, haha- Hừ - “cúp”Theo nhận biết của anh về nơi này thì là con số không nên đành phải đi hỏi. Hàn Dạ Thần xuống dưới nhà, Mjac Vi Như và Thế Hải ngồi ở ghế gỗ dài, ăn hoa quả và trò chuyện. Hàn Dạ Thần nắm chặt tay, mím môi đi tới- Em có thể cho tôi địa chỉ nơi này không? - Há...? À Hàn Dạ Thần - Mạc Vi Như giật mình ngẩng đầu lên, là Hàn Dạ Thần, cô gật đầu - Thị trấn XX bờ biển XX- Cảm ơn cô - Hàn Dạ Thần nhắn tin rồi gửi đi anh đưa lại điện thoại cho Mạc Vi Như - Mai người của tôi mới đón tôi được, làm phiền cô cho tôi trú tạm đến sáng Không có gì, được thôi - Mạc Vi Như gật Tiểu Như, em kể tiếp đi - Thế Hải- À ukm, sau đó...Hàn Dạ Thần mím môi, anh quy người lên phòng. Người phụ nữ này là người đầu tiên không để ý đến anh. Mị lực của anh không đủ sao? Trước giờ anh không quan tâm lắm cái vấn đề này nhưng bây giờ nó khiến anh phải nghĩ ngợi. Haizz...Tối, vì không ngủ được nên Mạc Vi Như lên sân thượng hóng gió. Mái tóc đen mượt của cô bay lất phất phảng phất mùi hương thơm dịu nhẹ của dầu gội. Mạc Vi Như đứng lên bậc, chống tay lên lan can, ngẳng cao mặt hứng gió, miệng mỉm cười tận hưởng gió Không ngủ được? - giọng nói nam tính thình lình vang lên phía sau cô, Mạc Vi Như giật mình, suýt chúi người ngã xuống. Hàn Dạ Thần hốt hoảng nhanh tay nắm được khủy tay cô kéo lại. Cả người Mạc Vi Như ngã vào lòng anh. Hơi ấm và mùi hoắc hương thoang thoảng bên cánh mũi làm cô đỏ mặt. Mạc Vi Như hơi giãy dụa “Cảm...cảm ơn anh, nhưng anh buông tôi ra đi chứ“. Hàn Dạ Thần im lặng, tay đang vòng eo cô liền siết chặt hơn. Mạc Vi Như trợn mắt, cô càng thêm dãy dụa “Hàn...Hàn Dạ Thần, anh...buông tôi ra” “Một chút thôi...” “Há?” Mạc Vi Như ngạc nhiên, muốn ngẩng đầu lên nhưng không được, mặt của cô đang dán chặt vào lồng ngực của anh vì anh ôm chặt quá. “Một chút thôi, cho tôi ôm em một chút thôi” “Anh...” Mạc Vi Như muốn từ chối rồi định dùng lực đẩy anh ra nhưng vốn sức lực không bằng nên không thể. Cô nghe âm giọng buồn bã và tiếc nuối của anh mà mềm lòng. Mạc Vi Như đứng yên cho anh ôm nhưng thân thể vẫn cứng đờ. Hàn Dạ Thần mỉm cười, khuôn mặt dúi vào tóc cô, mũi khẽ ngửi mùi hương thơm dịu nhẹ từ tóc cô. Anh nhắm mắt tận hưởng giây phút bình yên mà ngắn ngủi này. Sau vài phút- Được...được chưa? - Mạc Vi Như vì đứng lâu và eo bị ôm chặt nên cô mỏi chân và bị đau nhức. Cô hỏi nhẹ-... - Hàn Dạ Thần nuối tiếc buông cô ra, trước đó bàn tay còn lưu luyến vuốt qua tóc và eo cô- Anh... - Mạc Vi Như mở miệng nhưng không biết nói gì, cô đành im lặng, xoay người ra chỗ lan can, chống cằm, mượn tóc che đi vẻ mặt đỏ ửng. Không hiểu sao cô cảm thấy lưu luyến và buồn bã, nghe tin sáng mai anh sẽ rời khỏi đây, tim không tránh khỏi bị nhói lên một cái. - Xin lỗi.. chỉ là tôi muốn ôm em - Hàn Dạ Thần hai tay đút túi quần, người dựa vào lan can, quay đầu nhìn lên bầu trời sao. Anh khẽ nói, lời xin lỗi ấy như nói lên bao điều. Trái tim Mạc Vi Như khẽ rung lên, cô cứng người, hai tay chống cằm cũng vì thế mà run nhẹ. Lần đầu được nghe lời nói thâm tình và chân thành đến Không...không sao, chỉ là tôi không quen thôi - Mạc Vi Như cười gượng - Anh cũng không ngủ được sao?- Uh...- Tại sao vậy?-.... - Tại vì tôi không muốn nhắm mắt ngủ thật say để rồi sáng sớm hôm sau phải rời xa em, Hàn Dạ Thần không nói ra lòng mình, anh chỉ đáp - Tôi không ngủ được, còn cô?- Tôi bị mất ngủ- Mất ngủ? - Hàn Dạ Thần nhíu mày, cô gái này, sao lại bị chứng mất ngủ! Thật không biết chăm sóc tốt cho bản thân Đây cũng không phải đêm đầu tiên tôi mất ngủ, từ khi “người ấy” ra đi, tôi đã không còn ngủ ngon được như trước, từng đêm cơn ác mộng ấy xâm chiếm lấy giấc ngủ của tôi, nó khiến tôi sợ hãi và muốn chạy trốn - Mạc Vi Như không biết tại sao cô lại nói cho anh biết chuyện này, nhưng cô cảm nhận được từ anh sự đáng tin cậy, sự ấm áp tựa như chỗ dựa vững chãi nơi cô muốn trút bầu tâm sự cho nhẹ lòng. Cô muốn nói với anh, muốn kể cho anh nghe chuyện ấy. Hít một hơi thật sâu, cô mỉm cười nhìn vào đôi mắt lạnh của anh - Anh có thể cho tôi mượn chỗ dựa để tâm sự không? Tôi chỉ muốn kể cho nhẹ Rất sẵn lòng - Hàn Dạ Thần nhếch môi, anh với cô ngồi xuống băng ghế gỗ đặt cạnh tường. “Cảm ơn anh” Mạc Vi Như vui vẻ ngồi xuống cạnh anh. Cô bắt đầu kểLúc ấy, tôi mới tròn 18 tuổi, vừa qua sinh nhật, trong quãng thời gian ấy tôi có yêu một người con trai. Anh ấy tựa như ánh sáng rực rỡ chói lóa còn tôi thì mờ mịt, vô hình và nhàm chán. Anh ấy có rất nhiều người thích, điều đó khiến tôi nản lòng. Khi tôi đã quyết định từ bỏ thì anh ấy đến và nói thích tôi. Tôi đã nghĩ đó là một giấc mơ nhưng thật sự nó là thật. Chúng tôi bên nhau được hai năm, tình cảm sâu nặng khó rời. Tôi cứ nghĩ tôi và anh ấy sẽ cùng đi đến cuối đời. Có lẽ...chỉ mình tôi ngu ngốc nên đã nghĩ như vậy. Mọi chuyện vỡ lẽ khi tôi tình cờ nghe được cuộc đối thoại của anh ta và nhóm bạn...Anh ấy ở bên tôi chỉ vì tôi...là bạn thân của người anh ấy yêu. Thật buồn cười đúng không? Haha tôi đã chết lặng và từ đó không còn muốn gặp anh ta nữa. Tôi lảng tránh anh ấy và mặc kệ lời giải thích giả dối. Tôi bị các bạn anh ta cùng toàn trường chế nhạo và bắt nạt. Bạn thân tôi...cô ta lại hả hê theo bọn họ. Tôi đã thất vọng và sợ hãi đến mức phải chuyển trường. Một năm sau đó, chúng tôi tình cờ gặp nhau. Tôi với anh ta chỉ gượng cười, giả vờ bắt chuyện vài câu rồi lại im lặng. Lúc tôi phải đi thì anh ta bất chợt kéo tôi lại muốn tôi tha thứ và anh ấy... đã kể lại toàn bộ cho tôi nghe về cuộc sống sau đấy và lí do thật sự để lừa dối tôi. Tôi đã rời đi mà không hề hay biết anh ấy đã nở nụ cười nhẹ nhõm và mãn nguyện. Chỉ một vài hôm sau, tôi nghe tin...anh ấy...anh ấy đã ra đi. Chấn động và bị sốc, tôi như gục ngã, chạy hớt hải đến nơi đưa tang. Bức di ảnh có khuôn mặt rạng rỡ từng làm tôi say mê. Cuộc nói chuyện là thật nhưng...anh ấy yêu tôi cũng là thật. Lúc biết thì đã quá muộn, đau cũng chẳng thể, hận, cũng chẳng còn. Cho đến giờ tôi... vẫn mơ thấy anh ấy và từng ngày nó trở thành bóng ma, cơn ác mộng của tôi... Mạc Vi Như khóe mắt lấp lánh giọt nước mắt, Hàn Dạ Thần đưa tay lau nước mắt cho cô “Đừng khóc...” Mạc Vi Như để anh lau nước mắt cho mình, trong lòng ấm áp. Cô cười “Chắc anh thấy tôi điên lắm đúng ko? Không đâu tự nhiên bảo anh tâm sự cùng mà kể cho anh chuyện này. Thật có lỗi quá” Hàn Dạ Thần im lặng, Mạc Vi Như “Cảm ơn anh” nói ra được mọi chuyện mà có người lắng nghe mình, thật nhẹ nhõm và thoải mái. Hai người im lặng lúc lâu, Hàn Dạ Thần bỗng thấy vai mình bị đè, anh quay đầu sang. Là cô gái nhỏ của anh đang dựa đầu vào vai anh. Hai mắt cô nhắm, hơi thở nhịp nhàng, cô đã ngủ rồi. Hàn Dạ Thần bật cười, anh ngồi yên một lúc, người cô nặng dần mà trượt xuống. Hàn Dạ Thần đỡ đầu cô, một tay luồn qua cổ cô, một tay vòng dưới chân cô. Anh bồng cô về phòng, khẽ nhíu mày khi ôm cô nhẹ quá. Sau này sẽ tẩm bộ cho cô thật tròn. Haha, ôm thiên hạ trong lòng, anh hạnh phúc hơn bao giờ...
vợ à em chỉ có thể ở bên cạnh anh